Hôm nay mình bước sang tuổi 22.

Nó không giống như việc núi lửa phun trào, một quả bom phát nổ, hay một phản ứng hoá học xảy ra đột ngột. Nó chỉ … xảy ra mà thôi. Khi mình chơi game xong cùng bạn, mình nhận ra đồng hồ đã là 12h20, tức là đã sang ngày đánh dấu 22 năm mình tồn tại trên cuộc đời này. Mọi thứ cứ tiếp diễn như vậy, không có lời chúc nào từ người quen, nhưng mình không cảm thấy buồn. Một phần là vì mình đã ẩn ngày sinh của mình ở các mạng xã hội, một phần nữa là do mình không quá quan tâm đến việc mọi người chúc mình, vì mình cũng không hay chúc người khác sinh nhật. Mình nghĩ đây là điều mình xứng đáng nhận được.

Sau khi ngủ dậy, việc đầu tiên mình làm là nghĩ về hamburg steak. Khá kỳ lạ nhưng mình đã suy nghĩ về việc nấu món này từ tháng 1, trước sinh nhật mình 3 tháng. Có thể do mình nghĩ rằng một cái bánh thịt sẽ hợp với con người mình hơn là một chiếc bánh kem, hoặc do ý nghĩa đằng sau món ăn này phù hợp với những điều mình đang suy nghĩ. Với suy nghĩ đó, mình rời khỏi giường, rời xa chiếc điện thoại vốn dính với mình như nam châm mỗi sáng, bỏ qua việc lướt reels, đọc threads, những việc mình làm như một nghi thức bắt đầu mỗi ngày để làm món hamburg steak đầu tiên trong đời.

Hamburg Steak

Phải nói rằng, món này làm khá dễ, thành quả cuối cùng cũng không hào nhoáng, đẹp mắt như các món ăn khác bạn có thể dễ dàng tìm thấy trên mạng. Nhưng với mình, quá trình làm ra món ăn này mới khiến mình cảm thấy trân trọng. Mình có cơ hội được cô lập bản thân khỏi các thiết bị điện tử, được có thời gian để tập trung vào một việc duy nhất: hoàn thành thứ mình đã muốn làm từ lâu. Trong vòng 30 phút, mình được giải thoát khỏi mọi áp lực tinh thần, mọi khó khăn mình đang phải gặp phải, mọi nỗi âu lo mình đang giữ trong lòng. Mình được tự do về cả thể xác và tinh thần, mình cắt hành, áp chảo, … vì mình muốn vậy, chứ không phải do đói, do mình cần phải ăn, hay có người bắt ép mình làm vậy. Có thể nói mình đã vào trạng thái “Flow”, một khái niệm của Đạo Đức Kinh - Lão Tử, một cuốn sách mình mới mua gần đây nhưng không có cơ hội đọc, nhưng mình đã nghe về khái niệm này trước đây.

Trước khi lan man sâu hơn về những gì mình nghĩ khi nấu món này, có lẽ nên đi qua về nguồn cảm hứng trước.

Frieren cooking hamburg steak

Frieren: Pháp sư tiễn táng là một bộ anime mình yêu thích, đơn giản cũng như lý do mà phần lớn mọi người thích một bộ phim: đồ hoạ, nội dung, thiết kế nhân vật, … Nhưng bản thân mình thích nhất một yếu tố của manga/anime này, đó là thời gian.

Bộ phim có mạch diễn biến rất chậm, theo mình cảm nhận thì có lẽ chủ ý của nhà làm phim là để người xem cảm nhận được thời gian đối với Frieren diễn ra như nào. Với một elf như Frieren, một đời người chỉ như một mùa xuân thoáng qua. Tuy vậy, một sự vật/hiện tượng đẹp hay có ý nghĩa không phải vì nó tồn tại mãi mãi. Chính vì sự sống là hữu hạn, đa số mọi thứ đều hữu hạn, nên khoảnh khắc nó tồn tại trên đời mới có ý nghĩa. Tôi của hôm qua sẽ không bao giờ quay lại, vì thế nên tôi ở hiện tại mới trân trọng quá khứ, vì dù người đó không còn nữa, nhưng chính sự tồn tại của họ mà mới có tôi của hôm nay.

Lan man nhiều quá rồi, quay lại chủ đề chính. Stark, một chiến binh được Eisen gửi gắm cho Frieren, đã sang tuổi 18. Anh nhận ra rằng mình chưa từng được ai tặng quà, kể cả từ người thân hay người thầy Eisen của mình. Nhưng khi được Frieren nấu món Hamburg Steak, anh mới nhận ra đó là cách mà những người yêu thương anh thể hiện tình cảm của mình. Từ người anh trai luôn tin tưởng anh mặc dù cha Stark nói anh là nỗi thất vọng, cho đến Eisen quá ngại ngùng để thể hiện cảm xúc với Stark. Điểm chung của họ là đều dành tình thương vô bờ bến cho Stark, đặt niềm tin ở anh, và luôn mong anh được sống một cuộc sống hạnh phúc.

Hamburg Steak, như một bông hoa hay những món quà vật chất khác, nó là hữu hạn và đến một lúc nào đó nó sẽ biến mất. Với Stark, món Frieren nấu có ngon hay không đã không còn là vấn đề, mà anh đã hiểu được tình cảm mà những người anh yêu quý dành cho mình, thứ đó giá trị hơn bất kỳ món quà nào trên cuộc đời này.

Stark từng là người tự ti về năng lực của bản thân, luôn hoài nghi về khả năng của mình, đó là yếu tố lớn nhất giới hạn anh khỏi những điều lớn lao. Khi nhóm Frieren gặp thanh gương anh hùng, chúng ta biết rằng Himmel vốn không rút được thanh gươm đó, nhưng anh vẫn tiếp tục tiến lên và cuối cùng đã đánh bại được Quỷ Vương. Himmel không để những định kiến, tiên tri hay định mệnh ngăn cản anh đạt được mục tiêu của mình. Anh có một hệ toạ độ cho cuộc sống, một niềm tin vào bản thân và anh tiếp tục tiến lên dẫu cho con đường phía trước có khó khăn đến như nào.

Một món quà dành cho một chiến binh, như Eisen đã nói. Eisen cho rằng một chiến binh là một người cố gắng hết sức mình cho một điều gì đó. Nên mình tự làm món này, tự tặng cho chính mình, để cảm ơn mình 22 năm vừa qua đã cố gắng để mình của ngày hôm nay được đi dưới ánh mặt trời của thế gian này (nghe sến vcl giờ đọc lại mới thấy thế XD).

Món Hamburg Steak của mình

Tản mạn

Sau khi đã kết thúc việc giới thiệu về món steak, có lẽ đây là lúc mình nói nhiều hơn về bản thân.

Mình được mọi người nhận xét là một người ít nói, tuy nhiên cũng như mọi người khác cùng thế hệ, mình cũng có nhiều điều muốn nói, nhiều quan điểm muốn bày tỏ. Nhưng có lẽ giống như trong Shōgun, khi một người để lộ quả tim thứ 3 của mình ra, đó chính là dấu chấm hết cho cuộc đời của người đó. Những lần mình nói nhiều, kết quả đều không tốt lắm.

Rồi mình suy nghĩ về những quyển sách mà mình đã từng đọc trong quá khứ, phần lớn trong số đó điều là tiểu thuyết, truyện trinh thám, …. và khi được hỏi, mình cũng chỉ trả lời được nội dung, chứ tuyệt nhiên không nói được ý nghĩa mà tác giả muốn truyền tải là gì. Có lẽ điều này bắt nguồn từ sự thờ ơ của mình khi học văn khi còn ngồi trên ghế nhà trường, và cũng phần lớn do mình không dành tâm huyết quá nhiều cho việc đọc hiểu một tác phẩm. Mình nhận ra từ trước đến nay mình chỉ tiếp nhận thông tin sách, chứ không dành công sức để tiếp thu những tinh hoa mà sách muốn người đọc hiểu, từ đó đúc rút ra tri thức cho riêng mình. Mình đọc Khuyến Học mà không hiểu cấu trúc giai cấp của Nhật Bản, cũng như bối cảnh lịch sử của Nhật bản trong những năm sau thế chiến II. Mình đọc Tây Du Ký mà không hiểu về các tư tưởng Phật giáo, Đạo giáo cũng như các hình ảnh mà Ngô Thừa Ân cài cắm để châm biếm chính quyền cũng như tôn giáo, và vô số những tác phẩm mà mình đã hoàn toàn thờ ơ trước những thông điệp mà tác giả muốn gửi đến người đọc.

Một trong những mục tiêu của mình đặt ra cho tương lai, đó là có một cái nhìn sâu sắc hơn về những cuốn sách mình đọc, cũng như tìm ra một lý do để mình thức dậy mỗi sáng. Chắc đơn giản vậy thôi, bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt.

Lời cuối, chúc mừng sinh nhật mình.

Nguyễn Tiến Thành

09.04.2026